Thơ: Đồng Gió Phong Điền



                      “ĐỒNG GIÓ” PHONG ĐIỀN

                                           “Làng tôi vốn làm nghề chài lưới:
                                          Nước bao vây  cách biển nửa ngày sông”…*



                                 
                                           

                     Quê tôi cách biển hai làn gió
                     Gió mùa Hè ngược hướng gió mùa Đông
                     Gió từ Lào về và gió Bão – Giông
                     Xao xác thổi bốn mùa không ngơi nghỉ…

                     Quê tôi dựa Trường Sơn Đông hùng vĩ…
                     Có dòng xanh sông lặng sóng Ô Lâu
                     Xa thành Huế, xa cổ thành Quảng Trị
                     Xưa… sáng đi chiều mới giáp địa đầu…

                     Sông chia nửa đôi bờ xanh cồn ruộng
                     Cát Phong Bình trắng nhất xứ miền Trung
                     Đất Phú Nông mỡ màu hơn Điền Hải…
                     Đồng Điền Môn sắc diện đẹp lạ lùng !

                     Gió mãi thổi qua truông chiều Đại Lộc
                     Biển mờ xa Phong Hải sóng man man…
                     …Nghe lành lạnh đầu hôm ra chợ Biện
                     Khách nhớ về kịp ghé kẻo chợ tan.?!

                     Sáng Phong Chương, ngả ba vô Quảng Lợi
                     Rộn người đi tấp nập những nẻo làng
                     Cầu Hòa Xuân thỏa nỗi niềm chờ đợi
                     Nối ân tình thôn xóm bước thênh thang…

                     Ruộng Phong Lai, Lương Mai dù ít ỏi
                     Người siêng năng luôn sáng tạo cần cù
                     Gió cứ thổi vô hồn lên Phò Trạch
                     Xuyên Mỹ Xuyên, Phước Tích vẫn vô tư!

                      …Ơi hỡi gió, thổi chi nhiều rứa hử ?!
                      Ừ, Phong Điền-“ Đồng Gió”, gió mênh mang…
                     Chỉ trách mây giang hồ mơ lãng tử
                     Nên quên nhiều nắng gió thuở gian nan !


                  
  TỪ KẾ ĐIỀN.
               
(Viết khi nghe tin Phước Tích trở thành Làng Cổ.)

 

                               (*) 2 câu thơ này là của nhà thơ Tế Hanh. Tôi đã mượn ý, để mở đề cho bài thơ trên

 

Mục lục

Bài viết khác khác

Gió Nồm

Đứng trước ngọn gió Nồm, lúc nào  con người và vạn vật cũng có cảm giác dễ chịu. Đó chính là tình huống “đang nóng mà bớt nóng – tức là “mát”,...

Khỉ và năm Thân

Con người ngày nay, dù là ở Á, Âu, Phi, Mỹ hay Úc châu;  dù là da trắng, da vàng hay da đen, da đỏ, đều có chung một tổ tiên là loài tinh tinh xuất phát từ Phi...

Thơ: Nhớ bóng tre

Đừng, xin đừng vô cảm. Hỡi người ơi !   Mong giữ lại bóng tre, để quê còn trông nhớ....

MÙA THU VÀ LÁ VÀNG

Trăng thu, gió thu, sương thu, hơi thu, hay chiều thu, đêm thu,…tất cả những cái “tĩnh” của không gian ấy dễ khơi gợi tâm sự riêng của lòng người. Đó cũng...

Góp ý Hội đồng hương – chân thành – xây dựng

LẮNG NGHE Ý KIẾN

Form góp ý xây dựng được tạo ra nhằm lắng nghe ý kiến, đề xuất và chia sẻ của đồng hương Phong Điền, cùng nhau đóng góp cho sự phát triển chung của Hội và cộng đồng.

Đang tải
Chat với ban quản trị qua Zalo
Chat với ban quản trị
Để lại lời nhắn cho chúng tôi

Giỏ hàng

Xem giỏ hàng Thanh toán
Top